Tháng Mười Một! Nhớ Về ....

Cứ mỗi độ đông về, lòng tôi nao nao một nỗi buồn khó tả. Những cơn gió hiu hiu thổi ngoài hiên, làm tôi càng thấy tâm hồn mình trống vắng hơn. Vâng, và cứ như thế đã qua bao mùa đông giá lạnh! “Con vắng mẹ”! Người ta nói rằng:” Thời gian là liều thuốc lãng quên hiệu nghiệm nhất”. Tôi thấy đúng với những chuyện nào khác chứ về tình mẹ thì tuyệt nhiên là KHÔNG.Tôi thấy nỗi buồn mất mát đó như mỗi ngày mỗi sâu thẳm hơn, da diết hơn, ngậm ngùi hơn, khó nói ra hơn!

 

     Trên đời này có biết bao bài ca, bài thơ ca ngợi tôn vinh tình mẹ. Lòng mẹ được sánh ví với trăng rằm mùa thu, như đại dương bao la, thơm ngọt dịu dàng như cánh đồng lúa chín cuối đông về…xin cám ơn những người con hiếu thảo với mẹ cha. Xin cám ơn những thi nhân đã sáng tác cho đời những vần thơ, những bài ca bất hủ ca ngợi lòng mẹ.

 

      Này các bạn trẻ, bạn là những người may mắn còn có mẹ. Xin hãy trân trọng tình cảm đó một cách tuyệt đối, kẻo đến lúc bạn cũng như tôi, sẽ phải cài lên ngực chiếc bông hồng trắng, lúc đó bạn không phải ân hận trong tâm hồn, vì bạn đã yêu mẹ vô cùng. Yêu cả cuộc đời rồi.

 

Tháng mười một đã về, Giáo Hội dành thời gian này để mỗi chúng ta thể hiện lòng hiếu thảo với các bậc tổ tiên. Vì vậy, hãy dành thời gian thuận tiện này để báo hiếu nhé.


Tác giả: Cát Bụi Đường Xa

Giáo xứ Kim Phát

Ngày Đăng:2012-11-01 Lần Xem:905