NGƯỜI ĐÀY TỚ

 
“Đồng tiền liền khúc ruột”, chẳng phải ngẫu nhiên vô tình mà ông cha ta có được những câu nói bất hủ như thế. Người nào nói không cần tiền, thật ra chỉ là kẻ nói dối. Anh có tốt bao nhiêu, mà không có tiền, cũng chẳng thể trở thành người hào phóng được. Đồng tiền là người bạn cần thiết nhất cho con người trong mọi thời đại là vậy.
 
         Tiền là người bạn, vì nó thực sự quan trọng và gắn liền với chúng ta trong mọi trạng huống cuộc đời. Người ta khó có thể tồn tại nếu như không có tiền. Tiền là một trong những bảo đảm tiên vàn cho sự sống nhân loại.
 
         Thế nhưng, cho dẫu tiền bạc quan trọng đến đâu, cũng không thể thay thế lương tâm nhân loại với những giá trị thần linh. Nếu ai đặt tiền bạc lên vị trí ưu việt, là mục đích tối cao, ấy là kẻ nô lệ cho bạc tiền. Người ta cần tiền để sống thật, nhưng tiền bạc không thể mua được nước trời, không thể đánh đổi những giá trị tinh thần .
 
         Thế giới ngày nay coi trọng tiền bạc hơn cả con người. Nếu vậy, lời kêu gọi của Đức Giêsu: “Hãy bán của cải mình đi mà bố thí.” (Lc 12, 33) xem chừng khó quá, nan giải quá. Ngày ngày trên thế giới có biết bao nhiêu án mạng xảy ra cũng chỉ vì tranh chấp của cải bạc tiền. Người người cần tiền, nhà nhà cần tiền, thế giới ai ai cũng cần tiền. Vì có tiền mới có quyền lực, địa vị, chức vụ, sự nghiệp và ngay cả tình yêu. Nếu nói như Đức Giêsu bán hết của cải đi để bố thí, là đồng nghĩa với việc chấp nhận mất mát, thiệt thòi. Nhưng cái mất đó chính là cái được. Được nước trời, được tình yêu và lòng mến, được sự sống Thiên Chúa làm gia nghiệp. Một cuộc sống, một kho tàng không thể hư hại, không thể tiêu tan được. Người hào phóng, giàu có theo đúng nghĩa của Đức Giêsu là vậy.
 
          Hơn bao giờ hết, con người trong thế giới đương đại hôm nay đang lăn xả, lao đầu vào vòng xoáy của hưởng thụ và đề cao bản thân. Người ta không từ bất kỳ một thủ đoạn nào để khiến cho mình ngày càng giàu có hơn. Giàu có chính là tham vọng lớn nhất của con người thời đại. Vì có tiền là có tất cả, đến mua “tiên” cũng còn được là. Cứ vậy, cứ vậy, thế giới càng ngày càng đắm chìm vào những cơn mê hưởng lạc. Không chỉ ngày mà còn là đêm, không chỉ đêm mà còn là thâu đêm suốt sáng, người giàu mải miết đắm mình vào vòng xoáy tội lỗi, ăn chơi và hưởng thụ. Kẻ nghèo vẫn nghèo, ai lầm than vẫn lầm than, ai cơ cực vẫn cơ cực. Vận mệnh cứ tiếp nối, cứ xoay vần như những định luật bất di dịch của cuộc sống.
 
         Đức Giêsu đã dùng dụ ngôn người đày tớ và ông Chủ để khuyến cáo nhân loại. Ngài kêu gọi mọi người phải tỉnh thức và sẵn sàng như những người đày tớ chờ Chủ đi ăn cưới về. Tư thế sẵn sàng nghênh đón Chủ của đày tớ cho thấy thái độ làm việc, sự tuân giữ kỉ luật và lòng yêu mến của họ, đây thực sự là những người đày tớ trung thành. Sự trung thành đó, không thể mất đi nhưng ngược lại sẽ được bù đắp gấp trăm ngàn lần: “Chủ sẽ thắt lưng đưa họ vào bàn ăn và đến bên từng người mà phục vụ.” (Lc 12, 37)
 
Kỳ diệu thay, lòng trung tín đã hoán đổi vị thế giữa chủ và tớ. Thay vì đày tớ phải hầu hạ, phục vụ chủ, thì lúc này, ông chủ lại trở thành người phục vụ đày tớ mình vì lòng trung thành và yêu kính của gia nhân đối với chủ mình.
 
         Đáng tiếc thay, thế giới đương đại đã bị của cải vật chất làm mờ mắt, không thể nhận ra hay phân biệt điều lành dữ, phúc thiện nữa rồi. Hoặc có đấy nhưng vì lương tâm đã bị tham vọng bào mòn, không còn đủ sáng suốt, minh mẫn mà chọn lựa. Đồng tiền đã khiến con người mờ mắt. Họ say sưa trong trụy lạc và đam mê, tự tin cho rằng cuộc sống còn dài, tiền bạc còn dư thừa nên tha hồ hưởng thụ vì cho rằng: “Chủ ta còn lâu mới về, và bắt đầu đánh đập tôi trai tớ gái và ché chén say sưa.” (Lc 12, 44) Tất nhiên “Chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày nó không ngờ, vào giờ hắn không biết, và ông sẽ loại hắn ra, bắt phải chung số phận với những tên thất tín.” (Lc 12, 46)
 
         Lạy Chúa, lời kêu gọi của Ngài với những hình ảnh dẫn dụ thật cụ thể, sống động và xác thực nhưng dường như tiếng kêu ấy vang lên trong thế giới rồi cũng bị tham vọng của nhân loại cuốn trôi. Chẳng còn mấy ai lắng nghe, đón nhận và thi hành Lời hằng sống nữa rồi. Cũng như họ, con nghe đấy, hiểu và biết đấy, thế nhưng vẫn không hề thực hiện. Không phải vì tham vọng của cải bạc tiền, nhưng trên hết vì cuộc sống ngày càng khó khăn thử thách. Con đang sống trong một thế giới mà mọi giá trị của  nó đều bị đảo lộn. Đồng tiền đã hóa thân vào cuộc sống và làm chủ thế giới. Lời Chúa dạy con hãy biết cho đi, hãy biết sẻ chia những giá trị vật chất mau qua chóng tàn để đổi lấy sự sống vĩnh cửu. Lời Chúa dạy con phải biết tỉnh thức trước những cạm bẫy cuộc đời để trung thành theo Chúa, Đấng là Chủ đời mình. Chỉ cần con nhận biết đâu mới thực sự quan trọng và cần thiết, con sẽ không bị bóng tối hào nhoáng thế trần ru ngủ nữa. Xin giúp con, tỉnh thức và tỉnh thức, sẵn sàng và sẵn sàng… như người đày tớ chờ ngày Chúa đến với con.
 
M. Hoàng Thị Thùy Trang.
Nguồn: thanhlinh.net

Ngày Đăng:2013-08-09 Lần Xem:669